Tình muộn – thơ Thọ Khương

Tình muộn

Giọt mưa buồn thánh thót
Thu vàng gợi tình xưa
Lá rơi chiều cúi mặt
Thầm lặng đời lay đưa

Đếm tuổi mình đủ lớn
Nghèn nghẹn nỗi đắng cay
Trăng khuyết treo hờ hững
Niềm đau vẫn đong đầy

Vỗ về trong đêm xuống
Lời tự tình nỉ non
Đóa quỳnh hương chớm nở
Tìm quanh vết chân son

Lối về sao quá ngắn
Đường nhạt nhòa ánh sao
Bóng xiêu hồn rã rượi
Tình đầu giờ chơi vơi.


Xuân đến

Run run đào khoe cánh
Dịu dàng bướm phớt hôn
Mây mềm treo suối nhạc
Giọt xuân ngan ngát hồn

Em là cơn gió thoảng
Thổi tình ta thênh thang
Lần đầu say mắt biếc
Chạm môi thơm ngỡ ngàng

Em là con sóng nhẹ
Vỗ bến bờ yêu thương
Ngày xưa tình thơ dại
Hẹn nhau buổi tan trường

Em về trong cổ tích
Duyên tình cũ còn nguyên
Anh bây giờ tóc trắng
Vẫn đợi xuân bên thềm.

The post Tình muộn – thơ Thọ Khương appeared first on Nguoi Viet Online.

You may also like...